top of page
Search

Đồng ái mộ

  • dyandrj
  • Mar 23, 2021
  • 7 min read

Updated: Apr 14, 2021

writer: dyandrj

pairing: Jung Jaehyun x Kim Doyoung



Đông Anh vốn là thầy giáo dưới xuôi, sau vì thương dân bản mà chạy ngược lên dạy học cho lũ nhỏ. Hết chiến tranh nhưng ở biên giới vài kẻ nhăm nhe, vậy nên không lâu sau khi Đông Anh tới, một tiểu đội cũng tới đóng quân tại bản nhỏ nơi anh công tác.


Tối thứ hai sau khi tiểu đội đến, cả bản liền mở tiệc chào mừng, dân làng vui vẻ kéo nhau tới nhà văn hoá. Buổi tối đó ai ai cũng vui vẻ, vài cô thiếu nữ thẹn thùng đỏ mặt nhìn lén mấy cậu bộ đội, trưởng bản nâng chén chúc mừng, ồn ào cả buổi.


Ngồi cạnh thầy giáo trẻ là chỉ huy tiểu đội. Phải nói chàng trai này rất đẹp, đặc biệt là khi cười, cả khuôn mặt bỗng hiền dịu lạ thường, tưởng chừng như người mới sáng còn quát mắng cả tiểu đội là ai chứ chẳng phải người đang ngồi cạnh.


"Nghe nói dưới xuôi có mấy bài hát hay lắm, hay đồng chí chỉ huy cho chúng tôi nghe thử đi?"


Trưởng chỉ huy ngồi bên cười cười, tuy lão bản chỉ bảo một, vậy mà lúc đứng lên đã là hai người.


"Mình tôi hát thì không hay cho lắm, không biết thầy giáo có chịu cùng tôi hát hay không?"


Sau tối đó, hai người cũng dần thân thiết hơn. Dân trong bản thường thấy cứ tới chiều tối, nhà thầy giáo sẽ có thêm bóng dáng cậu trai cao lớn đang phụ giúp gì đó, khi thì nấu cơm, khi thì dọn nhà. Thầy giáo ban đầu cũng ngại ngùng, ai lại để khách tới dọn nhà giúp bao giờ, trưởng chỉ huy xuề xoà bảo em ăn bao nhiêu thì trả công bấy nhiêu.


Đông Anh thường hay thắc mắc tại sao trưởng chỉ huy hay chạy tới nhà mình ăn cơm chiều, người kia thẳng thắn chê bai cơm tiểu đội nấu quá dở, nuốt không trôi.


"Đông Anh chắc nghe tới câu "có thực mới vực được đạo", cơm ngon mới có sức làm, bọn em nấu cơm dở, đành đi ăn nhờ, đứa nào chịu được thì tự nấu."


"Vậy mấy cậu còn lại ăn ở đâu?"


Tại Hiền gắp thịt vào bát Đông Anh, ý bảo thầy giáo ăn nhiều một chút.


"Ôi dào, chúng nó tự ăn với nhau. Có mỗi em chạy đi ăn chực thế này đây."


Trưởng chỉ huy vốn là người giỏi chịu khổ, từ cậu trai miền xuôi chạy lên đây làm lính kiểm lâm, ở dưới xuôi có điện nước đầy đủ, đèn lúc nào cũng sáng trưng, lên đây phải tắm suối, chịu muỗi, sóng điện thoại còn chẳng có nổi một vạch, tất cả đều tự cung tự cấp.


"Đồng chỉ chỉ huy vậy mà không chịu ăn khổ, vậy là thua đấy. Mau mau kiếm lấy cô nào đấy chứ không đói cả đời."


Thầy giáo ghẹo trưởng chỉ huy, người kia chỉ biết cười, gắp thêm miếng thịt nữa vào bát anh.


"Anh nói thật đấy. Trưởng chỉ huy cứ thế này thì ở đói đấy. Anh có cô em cũng làm giáo viên, nấu ngon lắm, gì cũng biết, thế mà chẳng hiểu yêu phải thằng ba vạ nào, được một thời gian thì nó bỏ."


Tại Hiền lắc đầu từ chối, nhấp hết miếng canh còn sót lại, vị canh ngòn ngọt, còn vương chút mùi khói như của mẹ cậu nấu hồi xưa.


"Em đúng là thích giáo viên thật, người làm thầy lúc nào cũng tốt cả. Ở họ có cốt cách, có giáo dục, có đủ tiêu chuẩn đạo đức."


"Trưởng chỉ huy lại tâng bốc chúng tôi quá. Đâu phải ai cũng tốt đẹp, đầy kẻ làm giáo viên nhưng nửa chữ bẻ đôi còn chẳng biết. Dưới chỗ tôi có người làm thầy mà bị bắt vì tội buôn ma túy, chắc cậu cũng biết."


"Em biết. Vụ đó lớn thật. Cơ quan bố em chật vật mãi mới tóm được đầu dây, mất cả năm trời."


Bố Tại Hiền làm bên Cục cảnh sát, kể ra thì cậu cũng là con nhà nòi. Vốn ban đầu sẽ vào cơ quan của bố, nhưng cũng bởi cái tính thích đi đây đó, cậu mới chạy lên tít trên này làm lính kiểm lâm. Nhưng kể cũng hay. Ở trên này có những cái hay cái lạ cậu chưa từng thử, có cả cái đáng yêu bây giờ mới gặp.


"Làm nghề này ấy à, yêu nghề là cái tất yếu, lên đây thì còn phải biết yêu trẻ, chịu khổ."


Nhớ ngày mới lên, anh bỡ ngỡ phải biết. Là con nhà nông, nấu cơm, giặt giũ, mấy cái đó thì chẳng nói làm gì, nhưng còn chuyện tắm rửa kiểu "bán lộ thiên" thì anh chưa quen nổi.


"Thế Đông Anh yêu trẻ không?"


Yêu trẻ ấy à? Có chứ. Nhà anh dưới xuôi có mấy đứa cháu họ, đứa nào cũng bám lấy anh, cứ thấy bóng cậu về là như chim chích, ríu rít quanh người.


Tại Hiền gật gù. Bọn trẻ con chúng nó có nghịch thì vẫn đáng yêu, vì còn hồn nhiên, còn vui đùa. Mỗi lần thấy Đông Anh dạy tụi nhỏ, cậu đều thấy anh đẹp đến lạ thường. Anh hiền, dịu dàng dạy mấy đứa nhỏ từng câu chữ, anh sẽ giả vờ bất ngờ khi có học sinh trả lời đúng câu đố, anh sẽ xoa đầu nhóc nào đó nghịch ngợm trong lớp. Đông Anh chính là một thầy giáo đáng yêu của bản.


Hai người thôi không nói chuyện, loay hoay dọn dẹp. Tới tối muộn, trưởng chỉ huy mới ra về, trước khi đi còn không quên nhắn nhủ.


"Đông Anh thích trẻ con, em cũng thế. Chúng mình hợp nhau phải biết. Đông Anh có chịu thì mình cùng nuôi trẻ nhé?"


Gió lạnh thổi qua cơ thể gầy yếu, chiếc xe biến khỏi tầm mắt thầy giáo trẻ, nhưng vệt ửng hồng trên má còn vương mãi.


Cấp trên truyền lệnh thắt chặt biên giới, hơn tuần trời dân làng không thấy bóng dáng trưởng chỉ huy ở căn bếp nhà thầy giáo trẻ nữa, nhà thầy giáo cũng tắt đèn sớm hơn mọi khi. Vài người sợ thầy giáo buồn, cũng chạy tới hỏi thăm. Thầy chỉ lắc đầu.


"Ài, chỉ là không có khách làm phiền tới tối muộn nữa thôi. Cũng không có gì để buồn rầu."


Bảo không ngóng trông là nói dối. Đông Anh vốn quen với tiếng xe dừng trước nhà mình lúc chiều muộn, cậu trai cười nói mỗi bữa ăn. Bởi vậy mới bảo thói quen là một thứ đáng sợ.


Chiều thứ 5 Đông Anh không phải đi dạy, ở nhà soạn giáo án, tranh thủ lấy kẹo hôm chủ nhật về quê đem lên đóng vào mấy gói nhỏ cho học sinh. Trời hôm nay lạnh, Đông Anh ngồi ở cửa sổ, người chỉ mặc chiếc áo trắng cộc tay nên thi thoảng lại hắt xì một cái.


"Thầy giáo không biết giữ ấm thì mai có đi dạy nổi không đấy?"


Trên người Đông Anh xuất hiện thêm chiếc áo khoác lính mang mùi ngai ngái của mưa.


"Đồng chí chỉ huy về lúc nào không báo tôi?"


Người anh hơn cả tuần chưa gặp nay gầy đi hẳn, cũng xấu trai hơn, may là nụ cười vớt vát sự xuống sắc của cậu chỉ huy trẻ.


"Em vừa về là chạy đến đây đấy thây. Thầy giáo đang làm cái gì mà kẹo la liệt thế kia?"


Thầy giáo bĩu môi, phớt lờ đi câu trả lời cợt nhả của người kia mà tiếp tục gói kẹo cho tụi nhỏ. Tại Hiền cũng không lạ gì, kéo ghế lại ngồi cạnh, cũng nhanh tay lấy kẹo bỏ vào mấy cái túi đủ màu.


Tại Hiền vốn thuận tay trái, Đông Anh thuận tay phải, vậy nên gói quà bỗng gặp khó khăn hơn nhiều vì cái tay dài của Tại Hiền cứ "va phải" tay anh.


"Đông Anh ngồi xa thế là gì? Ngồi gần lại đây."


"Trưởng chỉ huy thuận tay trái, ngồi gần bất tiện lắm."


Đông Anh không để tâm tới lời đề nghị, trực tiếp từ chối. Trưởng chỉ huy thấy thầy giáo trẻ cứng đầu không lại gần cũng chỉ biết thở dài, cũng không còn cách nào khác.


"Đồng chí chỉ huy làm gì đấy? Bỏ tôi ra."


Đồng chỉ chỉ huy mặt dày không thả người, để Đông Anh trong lòng cựa quậy mà tiếp tục gói kẹo, cựa không nổi sẽ ngồi im thôi mà.


"Đông Anh."


"Gì?"


Thầy giáo trẻ ngồi trên đùi trưởng chỉ huy bực tức trả lời.


"Câu em hỏi Đông Anh lần trước, Đông Anh suy nghĩ chưa?"


Đêm hôm đó anh trằn trọc mãi, anh cứ suy nghĩ vẩn vơ về câu hỏi và định kiến của xã hội, về cả tương lai. Nhà Tại Hiền là nhà gia giáo, bây giờ bảo đứa con độc tôn nhà ông Trịnh đem từ bản về một thầy giáo, mặt mũi để đi đâu? Nhà anh chỉ còn mỗi mẹ và các chị, gia đình cũng chỉ bảo anh hạnh phúc là được. Anh sao cũng được, nhưng người ta thì không.


"Rồi. Chắc là… Hiền này, nhà anh thoải mái, chỉ còn mẹ và các chị, anh cũng chẳng phải con trưởng gì. Anh lên đây, không chỉ là yêu nghề, yêu trẻ, anh lên để tránh đi miệng lưỡi thế gian mà sống."


Tại Hiền nắn từng ngón tay của Đông Anh. Tay anh từ nhỏ làm lụng, mấy đầu ngón tay đã có vết chai, bên tay phải còn có sẹo nhỏ như bị dao cắt trúng. May sao tay anh trắng, khớp tay nhỏ, dài, đeo nhẫn chắc hẳn rất đẹp.


"Vậy nếu nhà em thoải mái, Đông Anh có chịu quen em không?"


Người trong lòng chẳng nói gì, im lặng mân mê đầu ngón tay. Tại Hiền nói tiếp.


"Đông Anh, chuyện tình cảm là chuyện hai người, bố mẹ em không can dự vào. Đông Anh có chịu nuôi trẻ cùng em không?"


Cả bàn tay Tại Hiền ôm trọn lấy đôi tay lạnh lẽo của Đông Anh giống như ngày nhỏ, mỗi lần lạnh đều có mẹ ôm lấy ủ ấm cho anh.


"Nếu đồng chí chỉ huy biết nấu cơm, chứ không thì cha con chết đói, anh không chịu trách nhiệm đâu đấy."


Lần này "đồng chí chỉ huy" không còn xa lại nữa, là người một nhà rồi.


Đông Anh ngước nhìn má lúm hiện rõ hai nên má của Tại Hiền, trách sao mình lại sập bẫy của đồ tham ăn ngu ngốc này rồi. Nhưng rồi đồ tham ăn vui vẻ đặt lên trán anh một cái thơm, khẽ thì thầm.


"Gạo nấu thành cơm rồi đây thây, đồng chí Đông Anh còn muốn tôi "nấu" như nào nữa?"


End.


P.s: Nói thật thì lần này tớ khá là bí idea, tới tận tối muộn mới có nên oneshot lần này là viết lúc nửa đêm đó.


Oneshot không đặt Doyoung và Jaehyun vào hoàn cảnh cụ thể, chỉ là cậu trưởng chỉ huy và anh thầy giáo trẻ ở một bản làng.


Đông Anh luôn miệng gọi Tại Hiền là "đồng chí chỉ huy" bởi một phần vì thói quen, một phần vì anh muốn đẩy người kia ra xa. Tới tận lúc tỏ tình anh mới gọi tên Tại Hiền.


Chúc mọi người đọc vui vẻ. Cảm ơn đã ghé thăm oneshot của tớ ( ◜‿◝ )♡






 
 
 

Comments


bottom of page